LTS: những câu chuyện qua lời kể của anh Nguyễn Hữu Tài vốn định cư ở xứ sở cờ hoa từ năm 2000 đến thời điểm hiện tại phần nào “hé lộ” đôi điều hấp dẫn về cuộc sống của người Việt trên đất Mỹ. Tốt nghiệp thạc sỹ Tài chính Kế toán, anh làm việc trong lĩnh vực quan sát cũng như quản lý bất động sản. bên cạnh đó, anh còn là nhà văn khá được nhiều người biết đến, đã xuất bản được 10 đầu sách ở Viet Nam. Anh sẵn sàng ra mắt cuốn du ký “Đi rong trên những múi giờ”.
Mỹ là một buôn bản hội luôn vận động! Khác với luận điểm của người Việt thích “an cư lạc nghiệp”, thì chuyện người Mỹ cầm bằng lái, thẻ tổ chức tài chính, credit card, vác ba lô, nay sống đô thị này, mai ở tiểu bang khác là điều bình thường. Chỉ cần có việc làm là có tổng cộng. Bên đây, nơi ở thường gắn liền với công việc. nếu cơ hội chỗ khác vượt trội hơn thì phải dọn đi thôi. đặc biệt là lớp trẻ hiện nay, chẳng ai muốn ở mãi một nơi cả đời. Dồn tiền mua căn hộ trả góp từ 15 đến 3 năm, kèm một nùi thuế má, sửa chửa, dọn tuyết, cắt cỏ… phải lo ư? Phiêu du lắm.
Có lúc chẳng dám làm gì động chân tay hết
Cho nên mấy trăm năm nay, dù tại bất kì trường hợp kinh tế nào, nghề cho thuê nhà vẫn luôn có đất sống (và làm giàu nữa chứ).
TIN có sự liên quan
phía sau đồng USD Việt kiều Mỹ gởi về – Kỳ 3. Cày như Trâudoanh nghiệp của tôi cho thuê gần ba nghìn căn hộ, mỗi căn cỡ bốn người, nghĩa là không ít thì nhiêu, tôi cũng đôi lần chạm mặt hơn mười ngàn mảnh đời của đủ sắc dân, màu da, ngôn ngữ. các bang khác chẳng rõ quy tắc ra sao (ở Mỹ, mỗi bang, thị trấn, hạt, quận, thậm chí thành phố đều có luật thuê mướn địa ốc riêng), riêng Maryland cho phép người ta tới ngày 5 mỗi tháng để trả tiền nhà. Sau ngày ấy, luật sư có quyền kiện người chây ì ra tòa (án phí người thuê chịu).
luật lệ vậy, chứ đời thực thì cũng chẳng nhanh nhẹn gì cho cam. Bởi từ lúc kiện tới khi ra gặp mặt quan tòa cần thêm sáu tuần nữa. nếu như chưa trả, tòa sẽ cho “judgement” chống lại người thuê. Sau bốn đến năm ngày, nếu như vẫn chưa trả đủ, luật sư sẽ làm tiếp một tờ giấy gọi là WRIT (Warrant of Restitution). Khoảng một tháng sau tòa sẽ phê chuẩn WRIT, rồi chuyển qua sheriff (thi hành án) để đặt lịch đi đuổi.
Vì là công ty lớn và tôi có quan hệ khá mật thiết với cô thư ký nên có lịch trước một năm. Thiên hạ nợ khoảng ba tháng là ra đường rồi. Còn các doanh nghiệp nhỏ hay người cho thuê lẻ tẻ, thì từ lúc người ta bắt đầu thiếu, tới lúc thu thập lại nhà, có khả năng kéo đến sáu tháng cũng không chừng. trong khoảng thời gian đấy cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt chứ chẳng dám làm gì động chân tay hết.
“Những năm đầu tôi bị ám ảnh khi đuổi người không đủ nợ tiền nhà” NVCC |

TIN có sự liên quan
phía sau thắng lợi tuyển Việt Nam: ‘Sốc’ với lột… trang phục, tai nạn giữa ‘tâm bão’
Nói chung kêu “đi đuổi” đơn giản là thế, nhưng thật ra Tất cả mọi thứ cực kì nhiêu khê chứ chẳng đơn giản gì. có nhiều hoàn cảnh phải khiếu nại lên khiếu nại xuống, đi tới đi lui mấy bận. không ít người biết khe hở của luật pháp nên lách tùm lum. nhưng an tâm, không sớm thì muộn cũng ra đường ở thôi nếu như không có tiền trả.
336 lần làm chuyện có vẻ thất đức
Tôi khởi đầu vô nghề cho thuê bất động sản khoảng 17 năm, với gần 14 năm làm quản lý. Một tháng hai lần đi đuổi người, tổng cộng 336 lần làm chuyện có vẻ thất đức ấy. các năm đầu tôi bị ám ảnh, ăn ngủ không yên. Hễ đặt lưng xuống là tại đầu suy xét lung tung, phải dùng thuốc ngủ đều đặn. Mỗi khi sheriff bắt trát tòa tới là cảm xúc khởi đầu lẫn lộn. Chỉ có người lòng đá dạ sắt mới dễ chịu đứng Quan sát nhân viên bê tủ giường, sách vở, chén bát, nhét quần áo, thức ăn vào túi nhựa đen, cột chặt quăng ra đường.
nhiều lúc gặp người già ngồi trên xe lăn đi lại không được, hay tiếng gào la mếu máo của vợ chồng, hoặc ánh mắt những đứa trẻ ngây thơ, mừng rỡ vì… thấy đông người đến đông vui nhộn nhịp, mà tâm trạng rối bời như ai vò từng mảnh.
Tác giả đứng trước cổng tòa án quận Prince George’s (Maryland, Mỹ) NVCC |
Mà cũng ghê lắm nhé, có lần ngay đêm trước ngày đi đuổi, văn phòng công ty bị ai đấy quăng xăng cháy trụi hết trơn. Làm tụi tôi dọn muốn khùng, rồi làm lại biển sơ giấy tờ này nọ. Mà nhiều người chắc quen với việc dọn ra dọn vô nên coi đó là chuyện bình thường. Có người chửi rủa không sót từ nào. Lôi cả tôn ti, dòng họ ra đe dọa (đến nỗi có thời gian đi đâu tôi cũng có bình an tóm súng kè kè một bên bảo vệ). Có ông kia to như ông hộ pháp, chỉ cần giơ tay đẩy nhẹ cái thôi là tôi té sấp mặt rồi, vậy mà hễ thấy sheriff tới, ổng quỳ xuống lạy lục, năn nỉ, van nài, mếu máo đủ điều làm tôi né đủ kiểu.
Mình không đuổi người mắc nợ thì chủ đuổi… mình
những năm khủng hoảng kinh tế, mỗi tháng đuổi ba mươi người là chuyện thường hay tình. nhiều lúc bất nhẫn, thấy người ta năn nỉ ỉ ôi, tôi gật đầu, gia hạn nợ thêm vài ngày, thậm chí cả tuần. Thế là bị gạt. Có người tới trả, có người lơ luôn thêm vài tháng nữa mình cũng chẳng thực hiện được gì. Ai ở lâu, dẫu nợ nhiều, tuy nhiên mất việc, bệnh đau, chúng tôi đều du di bỏ lỡ một hai lần.

Việt kiều Mỹ kể chuyện đời xứ ‘thiên đường’: Da vàng, mũi tẹt… Làm quản lý
nhưng rất ghét các ai mới dọn vào mà giở đủ trò. Ẳn mặc sang, xe cộ láng cóng mà cứ chây lì không trả. Lắm khi người ta quên, họ cần một mái nhà để ở thay vì một chiếc xe quý phái để đi hay cái váy đẹp để mặc.
Lần kia, tôi kêu nhân sự đi kiểm duyệt chú kia bị tai biến nhẹ, nợ lên tới 5..000 đô la. Nó hốt hoảng về báo, thấy thuốc vương vãi khắp nơi, ổng thì nằm trên sàn, máu trào ra từ miệng. Thế là lật đật gọi 911 tới chở đi bệnh viện gấp. Tổng hợp các dữ liệu, tôi và sếp nghĩ ổng cùng quẫn nên uống thuốc tự tử cho hoàn thành đời.
Hay dạo nọ, nghe nhân sự báo bà kia bị nhồi máu cơ tim chết rồi. Tự nhiên sực nhớ ra tuần trước mình có gọi di động đòi tiền. Thế là cái cảm xúc vì mình mà bả chết cứ ám ảnh mãi tôi suốt một thời gian dài. Tôi phải đi gặp gỡ lương y tâm lý để xin thuốc.
Nước Mỹ phú quý, nước Mỹ hiện đại, nước Mỹ huy hoàng, vậy mà vẫn còn đó những mảnh đời bần cùng nằm dưới đáy thôn hội. Bao người phải sống theo kiểu “paycheck to paycheck” (tạm dịch: lãnh ra đồng nào hết đồng đó), xếp thành hàng dài mỗi ngày xin trợ cấp tem phiếu, y tế hay vài giỏ thực phẩm. Rồi mỗi tháng lại tới Bộ xã hội (DSS), nhà thờ, cơ quan thiện nguyện xin quĩ trợ cấp khẩn, giúp người bị mất việc, thiếu trả tiền nhà. nhưng thường hay thì họ chỉ giúp một đến hai lần trong một năm. Hoặc bạn phải có con bé dại thì cơ hội càng cao hơn. Không thì cứ xếp hàng chờ đi, tới khi nào có kinh phí họ sẽ gọi.
Bạn hỏi, làm riết vậy có còn cảm giác gì không? Tôi nhún vai, nghe chửi, nghe than lẫn Quan sát thấy bao cảnh khổ hàng ngày, riết da mặt dày khui, trơ cả tim gan, chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Mà mình không đuổi người mắc nợ, sếp với chủ đuổi mình. khi đó chắc còn thảm hơn.
Mỹ mà! Tôi thường hay tự an ủi mình như thế.
Nguồn: https://thanhnien.vn/